Tôi muốn nắm trong tay vàn tia nắng
Cái nắng chan hoà rạng ngát tình yêu,
Cái nắng thanh liêu của buổi xế chiều,
Và cái nắng, của hồn người thơ dại.
Nắng ươm mầm cho hồn ta trẻ lại,
Cho thanh xuân, cho một tuổi mộng mơ,
Cho tâm tư, cho hạnh phúc ngây thơ,
Và cho cả, khúc tình si thao thức.
Nắng vẫn sống trong vòm cây háo hức,
Trong tiếng ngân, của một kẻ điên tình,
Trong vân minh, trong một cõi hư vinh,
Trong uy mân, trong hồn thân vạn nại.
Nắng trong tôi, một tình không chướng ngại
Vẫn ấm thơm như cớm ngọt năm nào,
Rạng cõi lòng một nỗi xuyến lao xao,
Cứ thổn thức như tình chưa kịp tỏ.
“vân minh”: ánh sáng rực rỡ xuyên qua mây.
“uy mân”: sự gắn kết uy nghiêm.
“vạn nại”: kiên trì, bền bỉ nhẫn nại đến vô hạn, vượt qua vạn thử thách.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.