Băng qua mây rồi cuồn cuộn sóng
thấy biếc trong lòng
mà có bao giờ sóng ngừng xô
ta đứng hờ hững trong cõi hư vô
mang chút đời
chút người vào vũ trụ
chẳng còn gì khi ta đã là phù du
vương mãi đời những bon chen xô lấn
bao nhiêu lâu cho hết những thù hận
cánh chim buồn vẫn mãi miết bay
con đường xưa có gió heo may
giờ hiu hắt những buồn trông trong đá
gương mặt thân quen giờ hoá ra xạ lạ
bàn tay ấm run run trong lạnh giá
liệu có còn như xưa
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.