Thơ thành viên » Monica Nguyen » Trang thơ thành viên » Cầm Nắng
Có gì là tự đến đâu anh?
Xôn xao sớm muộn lối chiều tà
Trông mong chờ đợi hồi nỗi nhớ
Hướng ánh mặt trời, hướng theo em.
Có gì là tự đến đâu anh?
Góc quen, em, mái hiên xưa ngập nắng
Cùng em anh đứng lặng nhìn tan trong vắt
Bên em, lời dạt dào dành cho những ngày sau.
Mây tối, chuyển mùa, huyền trăng khuyết
Lấm tấm mưa ngâu ngõ trong nhà
Một thoáng trôi tim hồng lay động thắm
Khi tình yêu là một cành cây khô,
Giữa chúng mình có điều gì là tự đến đâu anh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.