(Tặng chị của em Trần Điệp)
Sợi tơ duyên ấy, đã đứt rồi
Chỉ hồng se duyên chẳng còn đôi
Giá mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả trái tim, lấy em thôi!
Em gọi anh trong lá nghẹn ngào
Em gọi hay chỉ giấc chiêm bao
Chạm nhau như bóng hình nhân ảnh
Chẳng biết khi nào, mới yêu nhau!
Ngày em theo chồng chẳng ngỏ lời
Để anh trơ trọi bóng chơi vơi
Yêu thương anh giấu nơi ánh nắng
Linh hồn anh gửi nơi biển khơi!
Anh vẫn ngồi se dây nguyệt hồng
Một tay đeo lấy một tay không
Yêu em anh gửi vào cơn gió
Gió ấp ôm ai? Tiết trời đông
Em cứ đi đi đừng vấn vương
Trái tim anh đã chạy trăm phương
Giá mà tôi đổi tim tôi được
Đổi cả hồn tôi lấy yêu thương!
2018
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.