Ai cũng đã một lần muốn chết
Sau bao ngày mệt mỏi lầm than
Sao bao ngày lo lắng miên man
Chọn ra đi hoá ra là dễ nhất
Chẳng phải nghĩ sau khi mình đã mất
Được buông bỏ nỗi u phiền âu lo
Nhưng rồi khi đứng trước làn ranh nhỏ
Ta lại chẳng dám thả mình rơi
Người bảo ta “chết còn điều gì mới?
Sống đau khổ nhưng chẳng phải
Tối sẽ qua và ta thấy sương mai”
Nếu đau quá và ta chẳng thể dậy?
Buổi tối này sẽ mãi chẳng qua
Nỗi đau dày vò ta như ngàn con sóng vỗ
Như con mọt găm sâu vào gỗ
Đục khoét dần đến khi còn vỏ
Vậy người bảo ta sao, sau những lần đó
Tiếp tục sống để vết thương lấm loét
Hay để thấy tâm hồn bị đục khoét
Mệt lắm rồi cho tôi rời được chưa?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.