Đất bên đường gió hun, nắng dội
Nứt nẻ khô, vết sẹo lâu ngày
Cỏ chẳng mọc, bướm không ghé đậu
Giữa đất trời lặng lẽ mưa bay…
Dưới khe nứt chồi non thở nhẹ
Chạm mưa đầu run rẩy vươn lên
Chưa kịp lớn thành hình vóc nhỏ,
Mới chớm mơ…lạc giữa cõi quen?
Chồi vừa hé, mong manh chiếc lá
Chẳng kịp chờ đợi ánh bình minh
Thầm lặng lẽ nghiêng đầu trút lá,
Tan giữa chiều trong gió vô tình…
Nhưng ai biết giữa lòng sâu thẳm,
Đất vẫn còn ôm ấp mầm xanh.
Mai sẽ đến, mưa về tươi lại
Một chồi non xanh biếc, đất lành!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.