Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 18/01/2026 12:14

Bà ngồi nhóm chái bếp quê
Ngoài sân con nắng đã về đồng xa
Ông tôi đi dưới ánh tà
Cõng trên lưng cả khói hoa cuộc đời

Tôi ngồi vọc đám lá rơi
Con trâu nghé ọ đưa lời từ xa
Tôi chân đất chạy quanh nhà
Tay cầm tay nắm đòi quà hôm nay

Ông tôi úp mở bàn tay
Bên trong luôn có quả đầy mọng tươi
Mái tranh vanh vách tiếng cười
Ông cong mắt ngắm điểm mười tôi khoe

Con Lu ngẩng mặt nằm nghe
Mâm cơm dọn sẵn sau hè đã xong
Ông bà xới chén cơm nông
Nhường tôi con cá béo ngồng trong ơ

Tôi lùa cơm vội bâng quơ
Tôi trông lũ bạn đang chờ đi chơi
Chỉ nghe tiếng gọi, mày ơi
Tôi buông đũa chạy ra nơi đầu làng

Tôi đâu ngờ được thời gian
Một ngày tôi vọc lá vàng đến đêm
Vẫn không đợi được bên thềm
Bàn tay ông giấu quả mềm đưa tôi

Mái tranh tắt khói bếp rồi
Vạc tre chẳng có nhọ nồi dính than
Bữa cơm cá nghệ, tập tàng
Đã theo bà đến bạt ngàn mây thu

Không còn chập choạng lời ru
Bên tôi trong những đêm mù khơi xưa
Chỉ còn đám củi mùn cưa
Ngổn ngang trong giấc mộng vừa ngủ mê...

Có bà ngồi nhóm bếp quê
Ngoài sân con nắng đã về đồng xa
Ông tôi đi dưới ánh tà
Cõng trên lưng cả khói hoa cuộc đời...

Cho tôi về với, cuộc đời
Để nghe một tiếng đáp lời
“Ngoại ơi...”


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]