Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 18/01/2026 12:22

Chạm cơn gió bấc ngoài sân
Giật mình thấy đã mấy lần mười năm
Bếp nung vắng khói lạnh căm
Vạc tre chẳng có ai nằm bấy lâu

Chạm vào sương lạnh đêm thâu
Giật mình nhớ vạt áo nâu sau nhà
Nhớ đêm mưa gió ghé qua
Cháu nằm rúc ở lòng bà ngủ quên

Mấy năm nhớ nhớ quên quên
Cháu đi về phía núi ghềnh đằng xa
Gió sương in gót thịt da
Mắt nâu giờ đã nhuộm pha bao màu

Mấy năm bếp, lửa quên nhau
Mấy năm mái vách quên màu nhọ than
Cháu đi về phía thời gian
Bà nằm lại với mây ngàn xa xa

Mấy năm bão táp mưa sa
Mấy năm nhìn khói sau nhà ai bay
Mấy năm mi ướt mắt cay
Mấy năm thương vẫn đong đầy, lên hoa.

Mấy năm cháu đã xa nhà
Mấy năm cháu vẫn thương bà, vẫn thương
Dù mai tóc cháu điểm sương
Giật mình thấy gió bên đường bay qua
Vẫn mơ rúc ở lòng bà,
ngủ quên.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]