Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 21:03

Đêm qua giữa tỉnh và mơ
Tôi nghe tiếng ngoại gọi hờ ngoài sân
Vẫn như ký ức mọi lần
Ngoại ngồi trên vạc, tay mân rế nồi.

Ngoại cười khi chợt thấy tôi
Ngoại khều vai nhỏ: “Con ngồi lại đây...
Ngoại nhờ tưới mấy ngọn cây
Quét thêm mớ trái rụng đầy trên sân.

Ngày mai trời chợt sáng dần
Nhờ con thay ngoại ân cần trước sau
Nhớ chăm cả mấy ngọn cau
Anh em phải biết thương nhau, để mà...

Để mà ngoại có rời xa
Bườn cây vẫn sẽ ra hoa mỗi mùa
Ngôi nhà đã hoá già nua
Vẫn là nơi để con xua nỗi buồn

Để mà hôm đổ mưa tuôn
Nhìn nhành quả chín từng buồng trên cây
Ngoại từng vun đất chính tay
Tình thương ngoại gửi từng ngày bên trong.”

“Con không thức dậy được không?
Con cùng ngoại sống mãi trong đêm này...”

Ngoại cười, nắm lấy bàn tay
Ôm tôi như thể chẳng ngày cách xa.

“Quả đang chín đỏ kia mà
Con đừng để nó rụng xoà trên sân
Ngoại mang tất cả ân cần
Giấu trong từng nhánh cây sần sùi gai.

Để cho đâu đó một mai
Khi con không thấy hình hài ngoại đâu
Khi con nghĩ đã mất nhau
Nhưng nhìn nhành lá xanh màu trên cây
Con thấy đó, ngoại ở đây.”


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]