Trời buồn mây khóc lê thê,
Giọt rơi tí tách não nề lòng ai.
Người đi để lại phố dài,
Sương mờ kí ức nhạt phai tên người.
Cỏ cây trùng xuống tả tơi,
Đất kia cũng thấm lệ trời mênh mang.
Trái sầu rơi xuống héo tàn,
Côn trùng ôm sắc hồng nhan đi rồi.
Đá nâu lạnh lẽo, ếch ngồi.
Nào ai thấy ếch lệ xuôi theo hồ.
Cảnh buồn như vết thương thô,
Đất trời tan nát, huống hồ là anh.
2025-03-14 14:48:36
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.