Hoạ phúc trên đời thật khó lường,
Ông già nuôi ngựa ở biên cương.
Một hôm ngựa thoát qua biên ải,
Ông nói biết đâu được tốt hơn.
Ngựa mất đem về thêm ngựa tốt,
Ông cho là hoạ chớ coi thường.
Quả nhiên ngựa mới con ông thích,
Tập cưỡi ngựa hoài té bị thương.
Có giặc chân què không bắt lính,
Cha con hôm sớm tựa nhau nương.
Gặp may chớ quá vui mừng,
Những khi hoạn nạn nhớ đừng bi quan.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.