Thế gian ưu ái mỹ nhân,
Tây Thi đâu mãi tấm thân bần hàn.
Sớm còn giặt lụa trong làng,
Chiều về đã biến phi tần Ngô vương.
Tây Thi đâu phải tầm thường,
Khi nàng nhăn mặt quân vương đau lòng.
Bao cô bắt chước đèo bồng,
Cùng thời nhăn mặt đâu mong được gì.
Trên đời kinh nghiệm nhớ ghi,
Những người bắt chước khó bì thành công.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.