Rẽ mây chống gậy lên non,
Hồng trần ngoảnh lại xa trông dặm ngàn.
Sau mưa, suối chảy ầm ầm,
Tạnh trời quét sạch, chướng lam làu làu.
Trăm năm phù thế mộng sâu,
Trộm nhàn nửa buổi, ta hầu là tiên.
Hứng tàn, muốn nghỉ chùa liền,
Chuông chùa giục giả trăng nghiêng núi chiều.
Cuối Trần, Đại Việt loạn nhiều,
Phi Khanh, người muốn nghỉ miền Côn Sơn.
Bài Du Côn Sơn của cụ Nguyễn Phi Khanh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.