Chuông vắng chiều rơi bóng nhạt tà,
Sương giăng lối cũ, cỏ phôi pha.
Một niệm khởi lên thành nghiệp cũ,
Vài hạt gieo sâu hoá quả xa.
Sông trôi chẳng hỏi ai còn – mất,
Mây đứng không hay thế đổi – nhà.
Người ngồi lặng lẽ soi tâm tịnh,
Nhân quả quay vòng, chẳng lệch xa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.