Người khôn sống thật cho rồi,
Không đua, không nổ, không ngồi mơ mông.
Tiền ít thì xài ít đồng,
Miễn sao no bụng, trong lòng thảnh thơi.
Áo không hiệu vẫn tươi cười,
Đi xe cũ kỹ... miễn đời bớt lo.
Không cần váy lụa phấn to,
Chỉ cần chân thật – ai cho cũng mừng.
Bớt khoe, bớt sống viển vông,
Tập làm chủ túi – đỡ lông bông hoài.
Sống không cần phải “diễn sai”,
Người thương sẽ đến, chẳng ai cười mình.
Sĩ nhiều rồi cũng hết xinh,
Mặt mày cau có, ví thì teo khô.
Thôi thì tỉnh giấc mộng mơ,
Sống đơn giản chút – bất ngờ… khá lên!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.