Giáo dục mở cánh cửa tâm,
Cho ta hiểu biết âm thầm lớn lên.
Nhận ra điều đúng, điều nên,
Biết sai để sửa, biết quên để cười.
Từ trang sách nhỏ ta ngồi,
Thành nhân, thành trí – sáng soi chính mình.
Không ai sinh đã thông minh,
Nhờ giáo dục mới thành hình nhận tâm.
Đời cho ta học điều sai,
Tưởng là đúng, cứ miệt mài tin theo.
Một ngày tỉnh giấc trong veo,
Hiểu ra chân lý – khổ đau cũng là thầy.
Học lại bằng chính đôi tay,
Bằng tâm không chấp, bằng ngày biết thương.
Giáo dục sai chẳng đáng buồn,
Miễn ta biết sửa, đời luôn sáng ngời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.