Người dư thường thấy bình thường,
Chẳng hay giá trị, chẳng thương thật lòng.
Đến khi lặng lẽ mất mong,
Mới hay điều cũ là bông hoa vàng.
Kẻ thiếu, tim vẫn rộn ràng,
Chắt chiu từng chút, nhẹ nhàng gìn trao.
Kẻ thừa đôi lúc lao xao,
Quên đi điều quý trong bao tháng ngày.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.