Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 09/06/2025 17:24, số lượt xem: 152

Ở miền biển Nhật thuở xưa,
Ngư dân đánh cá sớm trưa không ngừng.
Cá chình ai cũng quý mừng,
Nhưng đem về bến… thường chừng đã toi.

Riêng ông lão nọ tuyệt vời,
Thuyền về, cá vẫn sống bơi trong thuyền.
Người ta thắc mắc triền miên,
Mà ông cứ lặng, chẳng truyền bí chi.

Mãi khi gần đất xa trời,
Ông cười tiết lộ chuyện đời, nhẹ tênh:
“Trong khoang tôi thả một anh –
Một con cá nheo, sống nhanh, rất lì.

Cá chình thấy nó là điên,
Phải luôn tỉnh táo, chẳng yên phút nào.
Chính vì sợ hãi, cắn nhau,
Mà cá chình sống – không nào buông xuôi.”

Ông dặn con trẻ đôi lời:
“Khi cá chình biết số rồi… là thua.
Chỉ khi còn sợ, còn đua,
Còn vùng lên sống – mới chưa lụi tàn.”