Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/11/2025 13:27, số lượt xem: 97

Đời người vấp ngã là thường,
Quan trọng là biết tìm đường bước lên.

Kẻ ngu sợ chữ “ta hèn”,
Sai mà cố cãi cho bền… cái tôi.

Người khôn lỡ nói một lời,
Thấy sai, biết sửa – thế thôi cũng tài.

Chừng nào dám nhận mình sai,
Là khi trí tuệ mở hoài nẻo ra.

Cái sai như hạt cây già,
Gieo vô đất tốt nở ra… hiểu đời.

Một lần nhận lỗi nhỏ nhoi,
Đổi về thanh thản trong môi nụ cười.

Ai mà đúng mãi trên đời,
Toàn là “đúng kiểu” tự lừa mình thôi.

Thà rằng dở, dám buông ngôi,
Còn hơn cố chấp làm “ôi” chữ người.

Mai này khá giỏi hơn xưa,
Cũng nhờ hôm trước… dám thừa: “Tôi sai.”