Trong đêm lặng lẽ bước chân,
Tưởng rằng thế giới lặng ngần chẳng ai.
Bóng ma rình rập đâu đây,
Gió thổi qua tóc, lạnh đầy đôi vai.
Lòng tham muốn lách lối sai,
Đường cong uốn lượn, dễ ai qua về.
Nghĩ rằng sẽ mãi yên bề,
Nhưng rồi cái ác, đêm khuya gặp liền.
Lúc ra ánh sáng hiện tiền,
Lầm đường lỡ bước, thiệt riêng một mình.
Lời xưa nhắc nhở chân tình,
Sống ngay cho vững, đời mình thảnh thơi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.