Trách người chẳng đổi được đâu,
Lời qua tiếng lại thêm sầu lòng nhau.
Trách đời, đời vẫn cứ trôi,
Nắng mưa muôn kiếp chẳng vì ai đau.
Trách mình, mới thấy lòng sâu,
Lỗi xưa là để mai sau trưởng thành.
Đừng hoài oán trách mông mênh,
Bước đi, tự sửa chính mình trước tiên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.