Nhìn người hơn mình đủ điều
Lòng như có lửa sớm chiều âm i
Người ta chỉ ngủ một khi
Mình thì thức trắng so bì thiệt hơn
Gan ruột quặn thắt, héo mòn
Một câu “thua kém” nuốt tròn đêm thâu
Tim đập gấp, thở không sâu
Bữa ăn mất vị, giấc nâu cũng tàn
Thân này chịu đủ bão gian
Chỉ vì ánh mắt so ngang với người
Đời ai nấy sống, nụ cười
Đâu vì so sánh mà tươi được nhiều
Thua người một chút cũng tiêu
Hơn người một chút vẫn nhiều lo âu
Thôi thì lùi lại một câu:
“Lo tu thân trước, hơn – giàu tính sau.”
Nhìn người ta giỏi, ta chào
Học điều họ tốt, bớt đau trong lòng
Biết ơn chút nắng bên song
Đố kỵ nhẹ xuống, tim còn chỗ vui.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.