Em từ rừng núi xa xôi
Một lần ngang phố cho tôi lạc hồn
Hồn phiêu du, xác ướp buồn
Tình men theo ánh trăng nguồn vào thơ
Chiêm bao suối mộng đồi mơ...
Bao giờ... mới thực cập bờ thiên thai?
Vườn em cửa đóng then cài
Hồn tôi mãi ngẩn ngơ ngoài trần gian.
Ước gì thơ bán ngàn quan
Để tôi mua cả trần gian tặng người.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.