Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Đăng ngày Hôm nay 14:00, số lượt xem: 36

Một nụ hoa đồng nội
Vượt mấy dặm đường dài,
Mừng em mười bảy tuổi
Tháng năm hồng đầy tay.

Nghe cơn gió qua đây
Thơm bừng hương con gái,
Tuổi nào dang tay hái
Ngàn sao thắp quanh trời.

Đốt lên ngòi hạnh phúc
Mẹ một thời gạn đục
Cho em nguồn nước trong
Cha một thời long đong,
Cho em ngày khôn lớn
Cõi đã xanh vô cùng
Là đáy lòng biển khơi

Và em ơi, em à
Đừng bao giờ quên nhé,
Ơn cha và nghĩa mẹ
Là biển trời mênh mông.

Nụ hoa đồng mười bảy
Vẫn thắm nồng tim em,
Dẫu tháng năm phủ bóng,
Hương còn mãi bên thềm.

Mai rồi em khôn lớn,
Đi hết những đường đời,
Xin giữ trong lồng ngực
Một khoảng trời mẹ cha.

Có những chiều xa ngõ,
Chợt nghe gió qua nhà,
Mà lòng em bỗng nhớ
Một tiếng gọi thiết tha.

Nhớ bàn tay của mẹ,
Nhớ dáng cha âm thầm,
Những tháng ngày bé nhỏ
Theo em suốt tháng năm.

Thương căn bếp chiều hôm,
Thương mùi cơm mẹ nấu,
Thương tiếng cha ngoài ngõ,
Gọi khẽ lúc trăng lên.

Mai này em trở lại,
Tóc mẹ đã pha sương,
Cha ngồi bên hiên vắng,
Mắt vẫn ngóng con đường.

Ngoài kia đời rộng lắm,
Có những buổi mưa sa,
Có những lần vấp ngã,
Chỉ muốn về bên nhà.

Dẫu đời bao giông gió,
Dẫu bước mỏi đường xa,
Nơi bình yên nhất vẫn
Là vòng tay mẹ cha.

Quảng Nam-Đà Nẵng, 1991