Dòng sông uốn lượn sau làng,
Bãi dâu xanh, chiếc đò ngang đợi người.
Nắng lên từ phía chân trời,
Dòng sông lấp loáng, thuyền trôi lững lờ.
Em cầm chiếc Nón Bài Thơ,
Chân trần quẩy gánh qua đò hái dâu.
Tôi mơ có một nhịp cầu,
Mơ làm giọt nước tưới dâu mỗi ngày.
Lại mơ làm cánh chim bay,
Để che chút nắng mỗi ngày cho em.
Mà như xuống bể mò kim,
Người đâu dễ thấy khó tìm người ơi!.
Hôm nay dâu đãy lứa rồi,
Người sang quá bến để tôi nhỡ đò.
Đăng bởi Lê Hải Châu vào 24/09/2016 10:38
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.