Thơ thành viên » Lê Duy An » Trang thơ thành viên » Ánh dương
Ánh dương cứ mãi kiêu xa
Vậy sao người để mẹ ta xa rời?
Thuyền ra cửa biển ngoài khơi
Bình an vô sự về với đất trời.
Hà Nội năm hai tư
Một khoảng trời sụp đổ,
Tiếc thương tình mẫu tử
Da diết chẳng phai phôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.