Con người rốt cục đi về đâu?
Trải trên sàn tấm da beo nhuốm máu
Treo trên đầu đôi sừng hươu báng bổ
Trước mặt một màu vực sâu
Hay con người vốn không nên bắt đầu?
Như bài ca về tương lai tươi sáng
Đâu bằng tiếng ru hồn bầy nhạn
Đã thưa dần khi tiếng súng rền vang
Ta ngân nga, ôi biển bạc biển vàng
Biển cho ta giàu sang và nguồn sống
Ta lại đem bao ngổn ngang khát vọng
Đổ về biển những loang lổ dầu đen
Ngàn băng rùng mình ớn lạnh
Mặt đất khô cằn lại nóng lên
Nhả khói ra bay về miền mây ngược
Thổi lên trời những cái chết không tên
Khi loài người luôn chìm trong đau khổ
Và chưa từng ngừng than phiền vì nó
Vậy tại sao chúng ta lại bắt đầu?
Vì khi đã đi là không từ bỏ?
Chân ta vẫn bước
Đôi chân tìm tiến bộ, tự do
Chân sải bước như vô vàn lý tưởng
Mặc nhiên quên phía dưới những con đường
Là bộ xương của những loài ăn cỏ
Chiếc răng nanh trơ trọi của bầy hổ
Chúng cũng muốn được tự do!
28/3/2026
Lê Di Vũ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.