Thơ thành viên » Lãnh Ngọc » Trang thơ thành viên » Thơ Việt » Tự do
Vụng đùa khéo trách bạn đa mang
U uất chi đây tình dở dang
Sen lìa ngó ý nên chẳng dứt
Tiếc nuối thu đi vệt nắng vàng...
Một mai về lại lối rêu xưa
Lá vàng gom nhặt thoáng hương đưa
Bâng khuâng chiều vàng tay đan nắng
Một thuở bên người như giấc mơ
Yêu nhiều hận lắm, vẫn còn yêu?
Một khắc vui qua khổ trăm chiều
Bạn khổ ta buồn thu thôi nắng
Đông về người vắng lạnh lùng chăng?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.