Thơ thành viên » Lãnh Ngọc » Trang thơ thành viên » Thơ Việt » Tự do
Em nghe chăng mùa thu
Đã về hoen màu nắng
Gió thu trôi nhẹ lắm
Màu trời xanh sâu thẳm
Rất quen và rất lạ
Mùi hương làn môi thắm
Nghe trong tim rạo rực
Nỗi nhớ thuở xa xăm…
Anh vẫn nhớ mùa thu
Sớm vàng trong nắng chiếu
Gió trêu đùa dáng liễu
Hong làn tóc mĩ miều
Em đi nắng liêu xiêu
Thẫn thờ theo chân bước
Anh ngỡ mình bóng nắng
Trải gót son yêu kiều.
Em còn nhớ mùa thu
Hoàng hôn chiều tím ngát
Tóc mây cài gió mát
Đưa hồn dâng câu thơ
Giọng oanh sao ngây thơ
Nâng thuyền yêu bay mãi
Dáng huyền trong sương mờ
Cho lòng ai ngẩn ngơ...
Anh không quên mùa thu
Ngắm trăng vàng thao thức
Đôi mắt em mê lực
Ru men tình lên say
Đêm xuống hơi sương bay
Đôi vai gầy run rẩy
Khẽ nắm lấy bàn tay
Em nép mình thầm thĩ...
Em đã quên mùa thu
Mướt xanh vòm cây lá
Tiếng chim kêu êm ả
Ru tình say khát vọng
Đôi con tim cháy bỏng
Nguyện thề xây cõi mộng
Nhưng mơ buồn lá úa
Tàn bay trong gió lộng
Anh muốn quên mùa thu
Cơn mưa chiều ướt lạnh
Đôi mắt em long lanh
Ngậm ngùi câu tiễn biệt
Lòng anh sầu da diết
Chẳng biết nói điều gì
Mưa hoen ướt bờ mi
Khôn níu chân em bước…
Anh không giữ mùa thu
Bởi thu buồn lắm lắm
Bao tình nồng say đắm
Vuột rời xa đôi tay
Anh vẫn ngồi nơi đây
Thẫn thờ nhìn mây úa
Lẻ loi cánh chim bay
Đông lại về lần nữa…
Cho người tình lỡ, 28/12/2011
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.