Thơ thành viên » Lãnh Ngọc » Trang thơ thành viên » Thơ Việt » Lục bát
Trống canh khắc khoải xa đưa,
Hoàng thành cô lạnh song thưa gió lùa...
Phi tần ngắm nến đong đưa,
Tủi thân trách phận diễm xưa đã tàn.
Thái giám nhẹ bước bên màn,
Sợ làm tỉnh giấc cung vàng xa hoa.
Cung nữ vọng nguyệt trời xa,
Chạnh lòng nhớ tới quê nhà mẹ cha.
Ngự uyển muôn vàn lá hoa,
Dẫu rằng diễm lệ cỏ hoa vô hồn,
Vò võ bốn bức tường chôn,
Xuân kia chẳng tới sợ không lối về...
Hoa rừng lặng nở miền quê,
Xuân xanh cũng tới say mê bướm vờn,
Tái tê gửi gắm cung hờn,
Thân nơi lầu vắng hoa vườn chóng phai.
Vầng dương hé lộ sớm mai,
Ngoảnh mặt ôm gối riêng ai nỗi sầu...
Thương hoa nhắn nhủ đôi câu,
Nói sao cho hết nỗi sầu chôn hoa…
5/1/2012
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.