Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâu Văn Mua » Nhặt xác em chất chồng bảo tàng (2025)
Đăng bởi Mùa Vàng vào 26/01/2025 21:49
Cánh em rụng xuống
nhẹ như một lời chưa thốt
rơi vào khoảng không
lạc lối giữa trời và đất
Mỗi cánh rụng
là một nhịp thở nghẹn ngào
là một giấc mơ chưa kịp mở ra
là nỗi buồn không kịp gọi tên
Cánh em rụng xuống
làm sao anh nắm lấy
khi tay mình chỉ là khoảng trống
khi trái tim đã quá mệt mỏi
với những lần vươn tới mà chẳng thể chạm
Mỗi cánh rụng
như một phần của em vỡ vụn
như một lời hứa thất lạc
như một ngọn lửa đã tắt
và chỉ còn lại tro tàn trong đêm
Cánh em rụng xuống
có thể em không biết
nhưng anh đã thấy
chúng rơi như những giọt nước mắt
mà thời gian không thể xoá nhoà
Dẫu vậy
anh vẫn không thể giữ lại
chỉ có thể nhìn theo
và lặng im
khi cánh em rụng xuống
rồi tan vào gió
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.