Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâu Văn Mua » xoá toàn bộ nhóm bài
Đăng bởi Mùa Vàng vào 26/01/2025 21:03
Một không gian không hình thù, không âm thanh
Chỉ là khoảng trống kéo dài vô tận
Nơi cảm xúc đã chết từ lâu
Chỉ còn lại những ký ức mờ nhạt, vụn vặt
Ta như chiếc bóng lang thang trong mưa
Từng là một niềm tin, giờ hoá thành hư vô
Đôi tay không còn khả năng ôm lấy
Chỉ vuột qua những điều không thể giữ lại
Rỗng, là những lời chưa kịp nói
Là tình yêu đã phai nhạt giữa những lần chia ly
Là những ngày ta sống mà không hề sống
Chỉ tồn tại, giữa những bức tường vô hình
Có phải khi ta yêu, là ta đã tự rỗng?
Để cho người khác lấp đầy vết nứt trong lòng
Nhưng rồi, khi mọi thứ rời đi
Ta lại chỉ còn là một khoảng không vô hồn
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.