Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lâu Văn Mua
Gào lên, này miếng đất dưới chân tao!
Bao nhiêu máu chảy thành phù sa rồi đấy
Mày không nói gì, chỉ nằm im như một thằng chịu trận
Còn tao, tao đi guốc trên mày mà lòng run như đi trên dao
Đất này từng nuôi ai?
Đất này từng chôn ai?
Đất này từng cười vang cùng trận mưa
Rồi nứt toác, đau như một người mẹ mất con
Người ta xới mày lên
Trồng lúa
Trồng cỏ
Trồng nỗi tuyệt vọng
Trồng cả những giấc mơ gỉ sét như sắt vụn trong đầu
Mày vẫn nằm đấy
Không cần ai vỗ về
Không cần ai gọi tên
Tao gọi mày là “quê hương” nghe như cục đất đắng trong miệng
Và tao gào
Gào cho đến khi
Tiếng tao hoá thành tiếng mày:
Im lặng mà rền vang như động đất.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.