Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dễ có một ngày ta trở lại
Bồng Sơn xa quá cuối trời xa
Mấy cụm nhà hoang trơ mái xám
Chân đèo Phù Củ nhận không ra

​Ta đứng bên cầu xe lửa cũ
Quê em còn cách một giòng sông
Nhớ đêm máu chảy người quên khóc
Em có u buồn trong mắt trong

​Đã mất rồi quận lỵ Hoài Nhơn
Đời đi lính trận cỏ xanh hồn
Là khi theo gió về trên núi
Còn gửi sương chiều mộng cuối thôn

​Em cắn giùm ta những quả sim
Như ngày đói khát lúc hành quân
Đã cho ta biết hoài chân lý
Chẳng có thanh bình ở Việt Nam!

​Muốn thấy em cười trong nắng ấm
Dù lơ mơ sống giữa thương đau
Quán khuya đếm giọt cà phê đắng
Em khóc mai này vĩnh biệt nhau...


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]