Ừ thôi ngươi đã về phương Bắc
Người có còn chi mộng núi non
Trùng điệp khơi xa và đèo thẳm
Bóng ai hét lớn lúc trăng tròn
Ta buồn thôi kể mùa mưa mấy
Bão bùng giờ cũng chẳng ghé qua
Lòng tịnh không còn chi dâu bể
Vương mỗi một hơi nỗi nhớ nhà
Đường nào phương ấy đường xa ngái
Có hửng lau chào ở Lũng Lô
Ta nằm tơi tả chân chữ ngũ
Tay vắt trán nhăn mộng giang hồ
Giang hồ ai chả giang hồ vặt
Nào ai mơ lớn mộng núi sông
Đường anh đi đến miền mây trắng
Tôi quẩy về xuôi với ruộng đồng
Em đừng khóc mãi màu hoa ấy
Trâu dẫm tơi bời trận húc nhau
Vuốt mặt nhìn gương màu râu bạc
Tần ngần vê mãi tấm khăn nhàu
Màu nào như thể màu lí lắc
Ai rắc khắp đồi gió lung lay
Ngửa mặt chỉ thấy toàn xao xác
Nỗi chi lợn cợn dưới đế giày
Ta đã đi hết miền biên ải
Về ẩn thân tận góc biển quên
Sáng chọi dừa rơi, chiều kéo lưới
Tối trông hoa nở đêm chờ trăng lên...
Đã chẳng còn gì nữa để yêu em
Thì ta tung tẩy hết quên giang hồ
Bao tiền một mớ hồ lô
Uống đi cho cạn quan hô xuống thuyền
Mặc ai gõ trống ngũ liên
Ta thà đốn củi uống quên đường về
Dốc nhà dúi dụi lê thê
Nửa đêm tỉnh giấc, còn mê hoa vàng?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.