Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 05/08/2025 08:24, số lượt xem: 102

Ngày cuối xuân, ta dừng lại,
Biết bao giờ thôi ngừng nhớ người thương.
Gió khẽ lao xao chút hương,
Như lòng anh vẫn vấn vương bóng người.

Mây bay qua lối nghẹn ngào,
Trong lòng anh bỗng trào dâng bóng hình.
Sương khuya đọng lại trên cành,
Cớ sao người đành dứt tình mà đi...

Em đi khi xuân đã tàn,
Thì tình ta biết sao hàn được đây?
Bấy lâu anh giữ mãi người,
Xin em hãy giữ một mảnh tình ta.

Dù đời có đổi có thay,
Nhưng sao anh nỡ, đổi thay tấm lòng.
Anh đây dám xin một điều,
Cho anh được nhớ, được mong, được chờ...

Mưa bay lất phất bên thềm,
Dẫu người chẳng nhớ, anh vẫn không nguôi.
Xa mặt rồi lại cách lòng,
Người ơi...sao anh nhớ em thế này!

Gặp nhau âu cũng duyên phận,
Duyên tàn, phận bạc thôi đành xa nhau...
Biết rằng lòng vẫn nhói đau,
Nhưng em hãy nhớ, sống trọn kiếp người!

Xuân về, đào nở tươi thắm
Biết đâu nắng lại đưa em quay về.
Dẫu cho sắc xuân úa tàn,
Lòng anh vẫn dõi theo người anh thương!