Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi Tam Diệp Thảo vào 15/11/2008 06:18, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 01/07/2014 09:59

Kỷ niệm một chuyến trở về thăm làng cũ
(Đông Yên, U Minh Thượng)


Năm mươi năm, bỏ làng xa xứ
Đầu bạc mới tìm về cố hương.
Quên mất Vàm ngoài sông Cái nước
Không nghe gà gáy giữa canh sương.

Khỉ hết chuyền cành bần hái trái
Bông không còn rụng thả trôi sông;
Ngày thơ xé mắm ăn bần chín,
Bóng mát lung linh chở khẳm xuồng.

Cây cầu dừa bắc ngang đường lở
Trẻ quậy bùn sôi bến tắm mưa
Nay đã xây cầu, hai mố đúc
Mình quên là phải cái cầu xưa.

Kìa sân phơi lúa thời thơ dại
Con nít đá banh gọt bặp dừa
Ai đá thua khum lưng, cõng bạn
Bây giờ lập miếu nhớ người xưa.

Đã cất lâu ngôi trường lợp ngói
Trống da trâu đánh buổi đông trường.
Thầy cô ở huyện vô đây dạy,
Cha mẹ học trò đều mến thương.

Thằng bạn cái thời tuổi tắm mưa
Dắt mình tìm lại đất nền xưa;
Vẫn còn nguyên vẹn, không ai chiếm
Tràm mọc đầy sân, mặc gió lùa.

Ở chợ, người giàu giành hết đất
Không nhà, tới chết vẫn long đong.
Sao chưa trở lại U Minh Thượng
Hai đứa già ôm tuổi tắm mưa.

Nắm chặt tay sần người bạn cũ
Gượng cười, đứng ngắm cánh diều bay.
Còn mang nặng nợ văn chương đó,
Khó trở về quê lúc trắng tay.

Đứng giữa nền xưa sao muốn khóc
Hàng ba giăng võng, mẹ ru con.
Sáu năm hồn mẹ vào thiên cổ
Tiếng võng nhà bên gợi nỗi buồn.

Vẫn tiếng cu gù thời trẻ dại,
Còn nghe gió hát lộng chồm tre.
Bến sông lở đất khơi dòng chảy
Đông xóm xanh làng mát bóng quê.

Móc đất giữa nền nhà bỏ trống
Đựng đầy chiếc giỏ cuối đời người.
Đem hồn quê gởi nơi thành thị,
Giữ lấy cố hương giữa chợ đời.

Chậu nhỏ đựng đầy hồn cố thổ
Tiếng gà rừng gáy thuở khai hoang
Ngỡ sông quê chảy vờn hương khói
Nghe tiếng cu kêu sực nhớ làng.