Thơ thành viên » Khúc Cầu Hồn » Trang thơ thành viên » Nhật kí nỗi buồn
Khóc tầm tã như cảnh mưa dầm
Oán trách người rồi trách chính bản thân
Trách vận mệnh cứ điên đảo bao lần
Hồng nhan bạc phận!
Lời hứa vẫn còn đây
Bên hàng cây lạnh lùng trong phố cổ
Rùng mình trong sương gió
Dẫu có vạn lí do
Yêu là trao đi tự do
Như nước chảy ngang cây cầu nhỏ
Để ta viết nhật kí nỗi buồn
Dưới dòng lệ tuôn:
''Năm tháng lặng lẽ trôi qua
Bên gốc cây già
Khói bếp lượn lờ như những vần thơ cả đời ta chôn giấu
Những nỗi sầu
...
Giọt nước mắt thương nhớ!
Khóc vì mình đã lỡ yêu ai
Biển rộng sông dài
Nơi đâu giải thoát ta khỏi bao lần mê dại?
Giọt nước mắt thương nhớ!
Là màu đỏ từ trong những giấc mơ
Những kẻ dại khờ
Bỏ quên đi cả quãng đời dang dở
Giọt nước mắt thương nhớ!
Hãy để mối tình lầm lỡ trôi xa
Chỉ còn kí ức nhạt nhoà
Giọt nước mắt thương nhớ!
Dung mạo xinh đẹp phải chịu kiếp bơ vơ
Và trong quá khứ mịt mờ
Những nấc thang dẫn lên trời xanh thẳm
Sống trong nỗi nhớ
Cứ ảo tưởng về hạnh phúc vạn năm
Một thứ gì đó xa xăm,
Hay chỉ là chốn vực đời sâu thẳm?''
Giọt nước mắt thương nhớ!
Người thay đổi làm tan vỡ lòng ta
Đau buồn cất khúc Sầu ca
Kẻ si tình vì ai mà than khóc?
Biết bao lần tìm kiếm trong vô vọng
Trời lại mưa ròng rã suốt đêm...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.