Hôm ấy là ngày cuối cùng được thấy em
Tóc bồng bềnh xinh tươi trong tà áo trắng
Ngồi ở hàng bên với nụ cười toả nắng
Thời gian bế giảng cứ thế lặng lẽ trôi
Từng giây từng phút như thúc giục lòng tôi
Mặc dù thích em nhưng mà tôi vẫn biết
Em lớp trưởng, tôi chỉ là thằng cá biệt
Tôi trộm nhìn em rồi lại tự hỏi lòng
Rằng: “Tôi có nên nói hết với em không?”
“Em sẽ chấp nhận hay thẳng thừng từ chối?”
Nhớ hồi dạo trước tôi cố tình kém cỏi
Để cô chủ nhiệm xếp em kèm cặp tôi
Rồi cả những lúc em phồng má bĩu môi
Khi tôi trêu đùa nhằm khiến em để ý
Trong lúc miên man giữa những dòng suy nghĩ
Tiếng trống bế giảng bỗng vang khắp sân trường
Lúc ấy lòng tôi chợt dâng lên nỗi buồn
Hai nửa trong tôi lại đấu tranh dữ dội
Nửa muốn nói ra, nửa sợ em bối rối
Ngậm ngùi nhìn theo bóng lưng khuất xa dần
Còn tôi ở lại cùng cảm giác bâng khuâng...
Giờ đây nhìn em qua tấm hình kỷ yếu
Cảm xúc bồi hồi cùng con tim nặng trĩu
Dù sao thì tôi cũng đã lỡ mất rồi
Chỉ biết mong em sống thật tốt mà thôi
Lặng lẽ cất em vào trong vùng ký ức
Gạt nỗi buồn, tôi quay về với hiện thực
Tôi vươn mình bước tiếp về phía tương lai
Mong cho thời gian không trôi đi quá dài
Để nếu gặp nhau trong một lần gần nhất
Tôi sẽ không còn là một thằng hèn nhát
Nói thật to rằng: “Tôi đã từng thích em.”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.