Chẳng còn mong ngóng mùa xuân
Khi mà tình đã phai dần tháng năm
Chỉ còn lại những thanh âm
Của đời cô độc âm thầm bủa vây
Em cùng người ấy nắm tay
Còn tôi lặng lẽ nơi này trông theo
Cùng hàng nước mắt trong veo
Chỉ đành trách phận kẻ nghèo này thôi
Em cùng người ấy khoá môi
Tôi quay lưng khẽ gượng cười trong tim
Chẳng còn luyến tiếc chi thêm
Trả em hạnh phúc bình yên với người.
Tháng 1-2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.