Đăng bởi Vũ Minh Quyền vào Hôm nay 14:33
Một vùng “nhân kiệt địa linh”
Cờ lau lưu dấu bóng hình vua Đinh
Em về vóc dáng lung linh
Gió lùa vạt nắng để tình anh bay
Sào Khê đò lướt cùng mây
Ai đem dải lụa trải ngày Cố Đô?
Tràng An sen nở vần thơ
Duyên em một bước ngẩn ngơ đất trời
Ninh Bình vẫy gọi người ơi
Chuông chùa Bái Đính chơi vơi kinh cầu
Núi cao soi bóng sông sâu
Thuyền xuôi Sông Đáy chở câu chèo tình
Đò qua hang núi dập dềnh
Cảnh tiên như đợi đôi mình trao duyên
Say say bóng nước chim quyên
Nhác trông cánh phượng bay trên đỉnh đèo
Ngàn năm người vẫn dõi theo
Nước non một thuở trong veo câu hò
Yêu em anh mãi mong chờ
Tay trong tay thoả giấc mơ tang bồng
Hạnh phúc ngời đôi mắt trong
Quê hương yêu dấu mở lòng kết hoa
Phố cổ chen mấy lụa là
Em làm một mảnh trăng ngà soi anh
Dấu yêu trao hết ngày xanh
Ninh Bình đem những ngọt lành yêu em
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.