Thơ thành viên » Huy Gia Lê » Trang thơ thành viên » Thơ và tình
Hoa xuân
Chợt tỉnh giấc, bàng hoàng thức giấc,
Trông trước hoa, phút chốc ngỡ ngàng.
Thiên kia cũng chẳng đêm dài,
Đông này cũng chẳng thể tài ở lâu.
Cành nụ nở, nở vùng chốn khắp
Đi cùng hoa, khẽ dịu hình hài.
Miên man ngọn gió thổi dài,
Nàng hoa mái tóc thêm cài thêm xinh.
Nhìn hoa đắm, hoa ghen tuyệt sắc,
Trông thân này, chẳng nổi sánh hoa.
Nàng ơi vẻ đẹp tự hoa
Mình thân tả rụng như hoa đông về.
Cành với hoa, nghiệp dĩ phù đôi.
Cỏ dại này, chẳng xứng cành hoa.
“Đông này lại đến gần xa
Rồi chăng một tấm lại tàn theo đông?”
Đôi không nên, mây kéo hỏi thăm,
Hạt ngọc trắng, khẽ trào mưa xuân.
Long lanh từng giọt tuôn dài,
Vang lên ai ải tiếng lòng trong ai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.