Buổi chiều tuần đầu năm học mới,
Bầu trời hồng nắng ánh hoàng hôn.
Tôi dường như chìm trong không gian ấy,
Chợt mây đen phủ kín, tối kịt hồn.
Tiếng giông gầm thét vang trời rộng,
Lẫn tiếng run sợ của bạn bè.
Mưa rơi lưa thưa từng giọt nhỏ,
Rồi ào ạt xối xả, tựa ngựa phi.
Giờ tan học, mưa còn đổ mãi,
Bồi hồi tôi đứng dưới mái hiên trường.
Không áo mưa, chẳng ô bên cạnh,
Biết về sao qua nước trắng đường?
Hạt mưa nặng trĩu như mưa tên,
Chạm da thịt nhói đau buốt lạnh.
Đứng nơi hiên trường, tôi chờ đợi:
“Mưa còn công, ta quyết chờ!”
Mưa đang ầm ã, bỗng nhẹ dần,
Thời cơ đến – tôi liền phản công.
Ào ra cổng trường, chân chạy gấp,
Hướng về nhà, hối hả tim đập nhanh.
Không một bước ngừng trong mưa lạnh,
Bước chân lách cách dẫm mưa phùn.
Tôi quý từng giây phút ngắn ngủi,
Để kịp về nhà trước bão giông.
Trải qua một khắc, tôi về tới,
Mưa như cuồng gió trút xuống mau.
“Nhưng mà mưa ơi, ta đã thắng,
Dù công thế nào cũng uổng thôi!”
Suốt liền tuần, tôi cùng mưa đấu,
Biết bao kỷ niệm tuổi học trò.
Mai này lớn, ngoảnh nhìn năm tháng,
Nhớ những ngày ta cùng đấu với mưa.
Thời gian sáng tác: Tháng 9 năm 2025
Nơi sáng tác: Phường Bình Phú, Thành phố Hồ Chí Minh
Là kỉ niệm tuổi học trò của tác giả trong những ngày đầu năm học mưa tầm tã ở Thành phố Hồ Chí Minh
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.