Khôn xiết nỗi niềm vương thương nhớ
Cuốn lấy chỉ tơ nối duyên trời
Ngọn gió khẽ cào lòng chơi vơi
Thổi hương đầy mảnh đất cằn cỗi.
Giục giã, thôi thúc, vội vàng thêm
Nắng đã đậu xuống sát bên thềm
Như mảnh tình em hoài chẳng nói
Tràn khắp vùng tình đi muôn nơi.
Với lấy, níu lấy, giữ mãi lại
Ôm trọn thương nhớ với duyên tình
Ước gì em thương ai mãi mãi
Ước gì tình ấy chẳng nhạt phai.
Thanh Hoá - 28.10.2025.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.