Trông anh đến hàng cây vàng trơ trọi
Khóm hoa trồng, giờ còn cội rễ khô
Dư vị của ngày xưa, em pha trà mà thưởng
Những hân hoan và một chút úa tàn
Không sao cả vì cuộc đời vốn thế
Hội ngộ rồi chia ly, những lần khóc ướt mi
Và đôi lúc nhớ nhau trong ngày gió
Chẳng sao đâu, chờ lặng gió sẽ yên lòng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.