Ngày mai anh đi xa - xa tận cuối chân trời
Sẽ không mang theo bất cứ thứ gì
Kể cả đoá bồ công anh trong gió
Đâu phải chuyện phim nên chẳng có khúc nhạc nào cất lên
Nhưng anh sẽ cố hát thì thầm
khúc ca của những người tiễn biệt
Trái tim sẽ run lên
Còn anh sẽ rã rời luyến tiếc
Mọi thứ vẫn biếc xanh như vạt cỏ bên đường
Bình yên và nắng ấm
Chắc chắn mấy giọt nắng pha lê sẽ thích mê trên gương mặt em
Anh đâu biết
Vì có một gã đơn độc trong đời
Lang thang nơi con đường xa lạ
Ngày mai anh trả lại em tất cả
Là những đêm đen mình anh thức trắng
Đếm cừu non nhảy qua mấy hàng rào
Đếm rã rời rồi bối rối làm sao
Lại gặp em cười như trời thu trong vắt
Ngày mai anh đi, đi tận chân trời
Bầu trời có trong như pha lê hay mưa rào sương giá?
Hoàng hôn rơi rực rỡ ánh đèn?
Nhưng cũng không mang theo thứ gì
Kệ con đường mưa về vội vã
Bởi đằng nào chẳng lạnh buốt trái tim.
Nhưng triệu lần xin em hãy bình yên
Giữ màu son phút giây thành vĩnh viễn
Chỉ sợ thêm kẻ nào yêu đơn phương thầm lặng
Tội cơn mưa buồn lại tiễn biệt lúc phân ly.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.