Thơ thành viên » Hoàng Thiên Búc » Trang thơ thành viên » Tôi
Ai đã bảo người yêu không biết khóc
Không biết buồn không biết nhớ ai thương
Không cao sang mang dáng vẻ tầm thường
Nhưng bù lại tài năng và lanh lợi.
Có những phút giây ai nào đứng đợi
Ai than phiền ai trách móc ai vui
Ai băn khoăn khi thấy gió chín mùi
Ai thiết nghĩ nhưng đâu nào dám nói
Ai biết trước nào còn ai có lỗi.
Tiếng ai than trong tận ngốc cùng hang
Tiếng cao sang và tiếng hét cơ hàn
Giơ nanh vuốt giả thành người lịch sự
Ôi một buổi chiều mây đen giận dữ
Mưa trôi về mưa suốt một mùa mưa...
Có còn ai thức giấc giữa đêm thưa
Ngồi nhung nhớ sâu sa chưa chịu ngủ
Có ai đã nghĩ rằng mình chưa đủ
Chưa đủ tình chưa đủ cả hào hoa
Cho nên ta cứ thế cách xa ra
Hai đứa bạn giờ đây thành ly biệt.
Ôi... nếu cuộc đời này là cay nghiệt.
Thì mau mau nhanh chóng xếp quân về
Đừng vội vàng rồi lỡ bước sơn khê
Đừng cố chấp trong ngày về đau khổ...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.