Thơ thành viên » Hoàng Thiên Búc » Trang thơ thành viên » Dư vị hương xưa
Bỗng nhiên anh thấy buồn ghê gớm
Một giấc chiêm bao lạnh cả người.
Em gọi anh về trong nước mắt;
Giữa chiều hiu quạnh lá thu rơi.
Có thế nên anh không ngủ được.
Thương em chỉ biết thở dài thôi
Thương em; Anh biết em từng khóc.
Chờ đợi bao năm, khổ lắm rồi!
Mệt mỏi anh lo: có một ngày;
Lạnh lòng em thả lá thu bay.
Và anh như cánh rừng trơ trọi
Tan giấc anh về, em chẳng hay.
Viết trong rừng Cúc Phương
10/12/2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.