Người xa tôi một buổi chiều nhạt nắng
Con đường quen nghe hoang vắng gót chân
Nẻo vào yêu đã bước đến một lần
Nhìn trở lại, lòng không mong bước tiếp.
Nghe ai hát: “Nguyện bên nhau suốt kiếp...”
Sóng lòng dâng lên đáy mắt buồn thiu
Lá nghiêng rơi đếm kỷ niệm mình yêu
Người ồn ào giữa bầu không tĩnh lặng.
Em có mặt như món quà trời tặng
Là tình đầu ngây dại tuổi tròn trăng
Là bài văn chỉ viết mở bài rằng:
“Bạn ơi hay mình yêu nhau nhé”.
Em đến để mở ra một khung trời mới mẻ:
Có nắng vàng, có hoa biếc, cỏ xanh.
Em đến để cùng anh tô vẽ một bức tranh
Nhưng tranh suông vẫn không như lòng muốn.
Mối tình đầu luôn luôn đầy lôi cuốn
Khiến tim ta chẳng nghĩ: có tình sau?
Đến lúc nào khi nếm vị thương đau
Ta mới biết: “tình đầu có phải đâu tình cuối.”
SG, 5/12/2022
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.