Ánh dương hừng hực, sớm rạng đông
Vấn vương chút gió với mây hồng
Ai ngờ cũng là cơn mộng ảo
Chiều tà, tắt nắng, hết chờ mong
Bởi vậy, phiền chi chốn bụi hồng
Được, rồi lại mất, mất rồi trông.
Nhưng người tìm kiếm trong vô vọng
Cũng như làn gió, có mà không.
Sài Gòn, 26/02/2019
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.